Yêu phi, ngươi quá càn rỡ!

Yêu phi, ngươi quá càn rỡ!

Trạng thái:

Hoàn thành

Lượt xem:

939

Yêu phi, ngươi quá càn rỡ!

Đánh giá: 10/10 từ 0 lượt

Thể loại: cổ đại, cung đình, thái hậu x phi tử, ngược luyến tình thâm, 1v1, HE

Số chương: 79 chương + 8 phiên ngoại (QT đã hoàn, bản edit vẫn đang tiếp tục)

Nhân vật: Thái hậu Nam Thiển Mạch x Dao phi Cung Huyền Thanh, cùng nhiều đôi phụ khác



Mình đã đọc xong QT bộ này khá lâu rồi, mà gần đây có người đang nhận edit bộ này nên mình nổi hứng đọc lại theo tiến độ bản edit.

Hồi mình đọc xong QT bộ này, mình vẫn nhớ là mình đã không ngần ngại cho nó một suất vào trong danh sách truyện yêu thích của mình. Không hẳn bởi vì nó quá xuất sắc hay gì, mà chỉ bởi vì giữa lúc mình đang bội thực truyện bách hợp và cảm thấy chai lì cảm xúc, không có hứng thú đọc hết được bộ truyện nào, thì “Yêu phi, ngươi quá càn rỡ!” (trong bài viết sẽ gọi tắt là “Yêu phi” cho gọn) xuất hiện rất nhẹ nhàng và có thể làm cho mình rung động, khiến mình ngấu nghiến hết truyện chỉ trong vài ngày.



Đối với mình, văn phong của tác giả những chương đầu có hơi rời rạc một chút, nhưng càng về sau càng cải thiện rõ rệt và liền mạch hơn rất nhiều nên mọi người có thể yên tâm.

“Yêu phi” cũng có yếu tố tranh đấu giang hồ và cung đình, nhưng truyện không phải thể loại chính kịch nên không tập trung quá nhiều vào những yếu tố này, các vấn đề tranh đấu cũng không quằn quại kịch tính, được giải quyết khá nhanh gọn và thuận lợi (có lẽ cũng do cách xây dựng nhân vật Nam Thiển Mạch cực kì tài giỏi và bản lĩnh), nói chung vẫn xoay quanh chuyện tình yêu là chính.



Sơ lược, Cung Huyền Thanh mang thân phận bí mật, nhận nhiệm vụ vào cung cướp bảo vật và lấy mạng của Nam Thiển Mạch. Một nữ nhân cực kì xinh đẹp yêu nghiệt, lai lịch không rõ ràng nhưng vừa vào cung đã một bước lên làm phi như vậy đã khiến cho Thái hậu Nam Thiển Mạch nảy sinh nghi ngờ. Cứ như thế, một người vì muốn tiếp cận, một người vì muốn điều tra rõ ràng, cả hai đều vô tình sớm chiều quan tâm để mắt đến nhau, cuối cùng là dùng chân tình để đối đãi nhau. Truyện cũng có thể coi là tương đối chậm nhiệt, mập mờ qua lại từ sớm nhưng mãi về sau mới xác định tình cảm. Tác giả cũng không xây dựng những chi tiết phát triển tình cảm quá rõ ràng ra bên ngoài mà chỉ cài cắm rải rác trong những hành động lời nói bình thường, để dần dần chẳng biết từ lúc nào mà cả hai đã len lỏi được vào trong lòng nhau.



Mình cực kì thích cách yêu của Nam Thiển Mạch. Lúc đầu khi chưa chính thức xác định tình cảm của bản thân thì Nam Thiển Mạch có dằn vặt và trốn tránh vì không tin vào mối quan hệ nữ nữ, lại càng không chấp nhận được bản thân có thứ tình cảm như vậy với con dâu mình. Nhưng sau khi đã đồng ý ở bên cạnh Cung Huyền Thanh rồi thì Nam Thiển Mạch cực kì kiên định với tình cảm của mình, đã không yêu thì thôi còn yêu thì nhất định phải hết lòng, lúc nào cũng cưng chiều Cung Huyền Thanh, chưa bao giờ thấy trong lúc yêu Cung Huyền Thanh mà Nam Thiển Mạch có một chút ý nghĩ hối hận hay muốn trốn tránh nào.



Còn Cung Huyền Thanh thì vốn đã chẳng để ý đạo nghĩa luân lí gì, lúc đầu đơn thuần vì muốn lừa Nam Thiển Mạch nên mới cố tình diễn trò câu dẫn lấy lòng, nhưng ngày ngày ở cạnh Nam Thiển Mạch, bản thân Cung Huyền Thanh cũng không biết từ lúc nào mà nàng đã bị cuốn vào trò lừa ái tình do chính mình bày ra. Để rồi cuối cùng một người cứ tự nghĩ bản thân vô tình như Cung Huyền Thanh lại thật lòng yêu Nam Thiển Mạch, yêu đến mức có thể từ bỏ hết thảy vì Nam Thiển Mạch, thậm chí đánh đổi cả mạng sống để Nam Thiển Mạch được bình an cả đời.



Hai người đều bị trói buộc bởi thân phận và trách nhiệm riêng, chậm rãi đến với nhau và rồi yêu nhau sâu sắc. Nghe thì có vẻ ngược, nhưng mà đây không phải là một bộ truyện ngược. Giai đoạn hai người dằn vặt nhau và dằn vặt bản thân thì cũng hơi thốn đấy nhưng không kéo dài, hơn nữa trong ngược vẫn có cơm chó rất ngon, và việc ngược đấy cũng là một bước đệm để cả hai vượt qua rào cản, thật sự đến được với nhau, nên ổn thôi tôi đồng ý bị ngược. Ngoài ra một chút xíu chi tiết ngược ấy cũng không đáng là bao vì nó đã bị sự ngọt ngào của cả bộ truyện lấn át hết rồi. Hai người đến với nhau một cách rất từ từ bằng những hành động mập mờ thoáng qua, nên mỗi khi có một xíu đường thôi là mình muốn quắn quéo cả người rồi. Đọc truyện làm mình có cảm giác mong chờ được ăn đường, mong chờ một cử chỉ thân mật của hai nhân vật, mong chờ họ đến với nhau.



Truyện không có cảnh H chi tiết, nhưng có một ít thịt vụn, và nó RẤT NGON huhu. Theo dõi quá trình hai người chậm rãi đến với nhau rồi mọi người sẽ hiểu cái cảm giác rất thỏa mãn dù chỉ được nhấm nháp miếng thịt vụn ấy. Ngoài vụ thịt ra thì truyện không hề thiếu những cảnh âu yếm hôn hít câu dẫn phát cơm chó đầy mồm, và thật sự là đôi khi những cái cảnh cuddle nhẹ nhàng như thế nó còn khêu gợi hơn cảnh H nhiều, xin đảm bảo huhu.



Nói ưu điểm rồi thì cũng phải nói một xíu về nhược điểm. Trong truyện bách hợp, chuyện “tôi cong thì cả thế giới đều cong” cũng không lạ gì, thậm chí có thể coi là một gia vị hấp dẫn người đọc. Trong “Yêu phi” cũng được áp dụng “định luật” ấy, nhưng dường như tác giả lại hơi tham lam quá trong việc muốn ai cũng có đôi nên đã tạo ra quá nhiều couple phụ. Chuyện có quá nhiều couple phụ nhưng thời lượng của truyện lại ngắn (chỉ 79 chương + 8 phiên ngoại) đã gây ra kết quả là tình cảm của các couple phụ không được khai thác đủ sâu sắc, thậm chí là còn làm tốn mất đất diễn của cặp chính. Cho dù tác giả có viết thêm phiên ngoại dành riêng cho từng đôi phụ nhưng chỉ 1 phiên ngoại cũng không đủ để bù đắp được lỗ hổng trong việc khai thác tình cảm của các đôi phụ. Giá như tác giả tiết chế lại một chút, giảm số lượng đôi phụ đi thì sẽ có nhiều chỗ để khắc sâu thêm tình cảm của đôi chính và xây dựng đến nơi đến chốn câu chuyện của 1-2 đôi phụ.



Đó là nhược điểm lớn nhất mình thấy ở “Yêu phi”, nhưng với mình thì nó lại không phải điều gì to tát ảnh hưởng đến việc mình thích truyện cả. Bởi vì đôi chính vẫn được xây dựng đủ tốt, và một khi đã mê mệt đôi chính rồi thì tôi sẵn sàng bỏ qua hếtttttt. Thậm chí nếu dễ tính một chút và không quá đòi hỏi sự cầu toàn trong việc xây dựng các đôi phụ, thì đấy cũng không phải là nhược điểm gì đáng kể, các đôi phụ vẫn dễ thương và làm cho tuyến tình cảm của truyện trở nên phong phú, nên ổn thui.



Tổng kết lại, đây là một bộ truyện nhẹ nhàng những vẫn đủ “tình thú” mình muốn đề cử cho mọi người. Có lẽ nó sẽ không thích hợp với những ai đang tìm kiếm một bộ truyện chính kịch tranh đấu quyền lực, mưu kế đao to búa lớn và các tình tiết đồ sộ rắc rối. Nhưng nếu bạn đang bội thực, muốn tìm chút gì đó nhẹ nhàng hơn nhưng vẫn đủ làm bạn quắn quéo, thì có lẽ bạn nên thử qua “Yêu phi, ngươi quá càn rỡ!” Mỗi người một gu nên mình không dám đảm bảo sẽ hợp ý được tất cả mọi người, nhưng nếu mọi người cảm thấy bị hấp dẫn bởi những tình tiết mình review thì hãy thử một lần để không bỏ lỡ bộ truyện này nhó.